Đôi khi, mối quan hệ lãng mạn nhất mà bạn trải qua trên đời chỉ đơn giản là tình bạn thôi

0
642

Không màu mè, sốc nổi, phù phiếm như tình yêu, tình bạn lại lãng mạn theo một cách bình dị và bền lâu nhất.

“Này, cháu trai của bà đấy hả?”

Thi thoảng người ta hỏi bà Austin như vậy, khi bà và tôi đi chơi với nhau.

Tôi thích nhìn cái cách mà mặt bà tự dưng vênh ngược lên, cái cách mà bà quay chiếc đầu nhỏ nhắn với đám tóc bạc trắng kia, rầm rì cái giọng mang ngữ âm miền Nam của bà, đính chính với họ: “Không phải cưng ơi, bạn của bà đấy”.

Vào những lúc này, thường người ta sẽ nhoẻn miệng cười gượng gạo và quay mặt đi, có lẽ đang ngại ngùng lo toan rằng chắc cái đôi gái già trai trẻ lệch lạc đang rúc rích cười đùa ở quầy bar kia sẽ mau chóng nảy nở mối quan hệ gì đó trên mức tình bạn.

Đôi khi, mối quan hệ lãng mạn nhất mà bạn trải qua trên đời chỉ đơn giản là tình bạn thôi - Ảnh 1.

Tại sao chúng tôi lại rúc rích cười với nhau thì đấy là chuyện của chúng tôi. Sự vui vẻ của chúng tôi có lẽ được thành hình bởi cái cách mà chúng tôi cảm thấy thật rạng rỡ khi được ở bên nhau. Tình bạn, đôi khi có sự tương đồng với thứ tình cảm họ hàng với nó – tình yêu, có thể trở nên điên dại và đầy chất xúc tác, y hệt như tình yêu, ở vài khoảnh khắc rất tình cờ.

Khi tôi gặp được Austin, tôi mới chớm bước vào tuổi 40 và chẳng có ham muốn kết giao bạn bè với bất kỳ ai cả. Lý do mà tôi đến cái thị trấn nhỏ xinh bang Oregon này là để hoàn thành cuốn sách đang còn dang dở. Thế nên khi thấy một hình hài gầy gò với đôi mắt xanh gõ cửa nhà, tự giới thiệu rằng mình sống ở phía bên kia đường, ngỏ ý muốn mời tôi sang chơi ở khu vườn nhỏ nhà bà, tiện thể, nếu được, làm một ly cocktail nho nhỏ. Tôi lịch sự từ chối.

Nhìn dáng hình nhỏ bé ấy bước đi, chân đi đôi dép nhung và chiếc áo khoác trắng nhăn nheo, bỗng dưng tôi cảm thấy nhói một cái nhẹ trong lòng, cuốn theo một sự buồn bã lạ lùng mà để miêu tả chính xác nhất, thì đó là sự cô đơn. Bất chợt, tôi lao xuống đường đuổi theo, miệng rối rít xin lỗi, giải thích rằng bởi lúc ấy tôi đang mắc công chuyện, và thực tâm tôi rất muốn được nhìn thấy khu vườn nhà bà.

“Chứ không phải là vì cocktail à?”, bà hỏi.

“Cả nó nữa chứ”, tôi trả lời, gò má ửng hồng. Ngay trước khi tôi định đưa ra một cái hẹn khác vào tuần sau, bà đã kịp chặn ngang: “Thế tôi sẽ gặp cậu trong vài giờ tới nhé. Khoảng 4:30 được không?”

Tôi phải tôn trọng cảm quan thời gian của bà chứ. Khái niệm “tuần sau” nó chỉ dành cho những ai còn nhiều thời gian mà thôi. Mà ở tuổi 80 của Austin, ai mà biết được điều gì.

“Tôi thích khuôn mặt của anh”, bà sau đó thừa nhận, nói rằng bà đã để ý đến tôi khi tôi còn đang quanh quẩn ở cái hòm thư nhà mình rồi.

Trong lúc bà rót rượu, tôi kể rằng mình cũng đã nhìn thấy bà ở hòm thư. Tôi cũng thích gương mặt bà.

“Ước gì tôi có đôi chân mày đẹp hơn. Trước đây nó từng lộng lẫy lắm đấy”

Khu vườn của Austin trông khá kinh ngạc, giống như một khi vườn trong mơ hơn là thứ gì đó được con người ươm trồng.

Trong bóng tối có con hươu từ đâu lò dò tới, miệng nhâm nhi mấy bông hoa táo dại. Chúng tôi trò chuyện cũng đã được vài tiếng đồng hồ, cocktail uống cũng ngà ngà say, rồi bắt đầu vào bếp nấu ăn. Một nhà tâm lý học đã nghỉ hưu, đi du lịch khá nhiều, nói tiếng Tây Ban Nha và tiếng Pháp tệ hại, Austin, nay là một hoạ sỹ. Bà qua hai đời chồng, người chồng thứ hai qua đời trong chính căn nhà này, trên chiếc giường nhỏ đặt giữa phòng khách kia.

Đôi khi, mối quan hệ lãng mạn nhất mà bạn trải qua trên đời chỉ đơn giản là tình bạn thôi - Ảnh 2.

“Đó là những gì mà tôi làm đấy”, Austin kể với tôi. “Căn phòng này có ánh sáng đẹp nhất trong nhà”.

Chúng tôi xoay người qua phía cửa sổ, nhưng tiếc quá, đã tối om rồi. Thế là chúng tôi cùng nhau chìm vào im lặng, không chút ngại ngần, bắt đầu cảm thấy phấn chấn hơn.

“Hoá ra cậu bỏ nhà ra đi à?”, Austin hỏi tôi lúc ấy.

Ngay từ phút ban đầu, có thứ gì đó trong cách chúng tôi tiếp cận nhau gợi nhớ cho tôi về tình bạn thời thơ bé, cái thời điểm mà con người ta cứ vô tư hỏi nhau hàng vạn câu hỏi không ngừng, mà không thấy phiền phức. Bà là một người vô thần. Còn tôi, tự giác thú nhận, rằng mình là một người Công Giáo. Bà lại kể rằng các chị của bà tin tuyệt đối vào các khái niệm tôn giáo, bà thì chẳng sợ gì hết, kể cả cái chết. Tôi nói rằng đến tận bây giờ tôi vẫn còn sợ bóng tối.

“Sống một mình. Nó làm cậu trở nên buồn cười đấy”.

Tôi phá lên người, nhưng ngay lập tức đổi chủ đề, nói rằng tôi muốn được chiêm ngưỡng các tác phẩm hội hoạ của bà.

Sau đó, lội qua bóng đêm trở về với căn hộ của mình, tôi tự hỏi mình đang làm gì vậy. Tôi nhắc nhở bản thân về kế hoạch đã định trước: ẩn cư, miên man trong giấc mơ của những cuốn sách và con chữ. Tôi đâu có tới đây để giao lưu kết bạn. Sau bao nhiêu năm ròng lẩn thẩn với dự án cá nhân của đời mình, tôi đã tới giai đoạn cuối cùng. Sau vài tháng nữa tối ẽ hoàn thành bản thảo, rồi vác xác về nhà.

Bên cạnh đó, tôi lại ham muốn có một người bạn trong quãng thời gian lẩn tránh ấy. Tôi muốn tìm một người bạn cùng độ tuổi để cà kê vài ba chai bia cơ mà. Cocktail với một bà già trong khu vườn của bà ta? Đâu có trong kế hoạch định sẵn nhỉ?

Và rồi, cho tới cuối tuần sau, tôi có bữa tối đầu tiên với bà, rồi cuối tuần nào cũng thế. Lâu lâu chúng tôi đi ăn nhà hàng, hoặc đi leo núi. Những người bạn già của Austin bắt đầu trở nên lúng túng với mối quan hệ của cả hai.

“Cậu ta giúp bà sửa máy tính à?”, một người hỏi.

Khi tôi lần đầu nói chuyện về Austin với những người bạn ở xa của tôi, họ cứ tưởng rằng hình như tôi đã tìm được một ông bạn mới thì phải.

“Không, Austin là một phụ nữ”, tôi còn nói thêm “Thêm nữa, bà ấy còn đang ở độ tuổi 80 nữa cơ. Mà đó là một nguời bạn nhé.”

Kể cả khi họ hồi đáp rằng: “Tuyệt đấy nhỉ”, tôi vẫn nghe thấy tiếng họ ngẫm nghĩ trong đầu: “Chắc ở Oregon cũng hiếm hoi sự lựa chọn ấy mà”.

Cái làm tôi phải lúng túng ở tình bạn này, có lẽ không phải là hai người ở hai độ tuổi quá khác biệt này trở thành bạn với nhau, mà là chúng tôi có nhu cầu trở thành bạn thân nhất với nhau. Những người khác nhìn nhận sự tận tâm của chúng tôi với đối phương lúc thì lạ lùng, lúc thì kỳ quái, giống như một thí dụ điển hình của tình bạn quái dị của động vật: một con khỉ với một con bồ câu chẳng hạn.

Tôi thừa nhận, khi nhìn cả hai trong gương, tôi đã thấy chúng tôi rõ ràng thật là quái đản. Một bà già nhỏ thó nghịch ngợm lọt thỏm giữa bộ quần áo sáng màu, với đống trang sức xủng xiểng ngồi với một gã đàn ông tóc đen mặc áo nỉ nâu đất, đeo kính râm cool ngầu. Có thể trông tôi hơi giống một gã hàng xóm quái dị, hoặc bà cô đây trông như một nữ thư ký già duyên dáng. Nếu như chúng tôi không biểu hiện ra ngoài thì chả sao cả. Chúng tôi gần như đang nhìn vào đối phương này.

Một đêm nọ, Austin tán gẫu về cuộc đời của bà, trong vai trò một bà vợ tuổi trung niên lọ mọ trong khu nghiên cứu.

“Tôi gần như bỏ lỡ mất sự rồ dại của những năm 60 rồi”, bà chia sẻ.

Tôi kể với bà rằng tôi cũng đã bỏ lỡ mất. Thật khôi hài.

“Lúc ấy cậu đã sinh ra đâu, hoặc có thì chắc cũng đỏ hỏn chẳng biết gì”.

Chúng tôi hay nấu ăn cùng nhau, như cái đêm đầu tiên ấy, sau đó bà sẽ khoe tôi những tác phẩm hội hoạ mà bà đang sáng tác. Theo yêu cầu của bà, tôi cũng đọc cho bà nghe phần sách mà tôi đang cố gắng để hoàn thành kia. Chúng tôi cho nhau phản hổi, và tác phẩm của chúng tôi cứ thế tiến bộ thêm.

Đôi khi, mối quan hệ lãng mạn nhất mà bạn trải qua trên đời chỉ đơn giản là tình bạn thôi - Ảnh 3.

Khi thời hạn thuê nhà 6 tháng của tôi kết thúc, tôi quyết định tiếp tục gia hạn hợp đồng. Cuốn tiểu thuyết của tôi chưa hoàn thành, và tôi cũng chưa tưởng tượng được mình sẽ có người hàng xóm nào đáng yêu tuyệt vời như bà Austin.

Trước khi tôi kịp nhận ra, thì vèo cái, đã trôi qua 3 năm ròng rã tôi sống ở thị trấn nhỏ bé bang Oregon này. Tôi viết hùng hục 7 ngày mỗi tuần, dành thời gian buổi tối hầu hết bên Austin. Thỉnh thoảng bà có triệu chứng chóng mặt, đôi khi phải bấu víu lấy tay tôi mỗi khi hai người đi dạo. Bà thường xuyên không tìm được từ đúng để diễn tả ý bà muốn. Bà hay đóng cửa, không thèm tiếp khách mỗi khi bà vẽ tranh. Trên cửa bà treo tấm biển: “Đừng có vào phá phách”.

Rất nhanh chóng, các cơn đau đầu liên tiếp tìm đến với Austin, bà ngày càng khó kiểm soát khả năng ngôn ngữ của mình. Câu chữ cứ nhảy loạn xạ, ý này ghép với từ kia.

Nói chuyện với bà đôi khi giống như chơi giải đố. Chúng tôi cười phá lên, rồi lại buồn rầu sụt sùi. Chúng tôi lên lịch đi khám.

Tới bây giờ, đã 8 tháng kể từ ngày bác sĩ thông báo căn bệnh về não đang phát triển nhanh chóng của bà. Không gì có thể ngăn cản chứng bệnh đó. Một năm nữa, nếu bà may mắn. Tôi cứ cố không tin lời bác sỹ, nhưng sâu trong tâm đã có sự chuẩn bị kỹ càng.

Bằng cách nào? Bằng cách giữ lời hứa với Austin.

Vài tháng trước buổi xét nghiệm, Austin đã tới dự một lễ cưới. Bà mang về, đưa cho tôi xem bản copy của lời thề nguyện mà bà lấy từ đám cưới. Tôi đọc nó thật cẩn thận, theo yêu cầu từ bà bạn già. Khi ấy chúng tôi đang ngồi chầu trước cửa một quán ăn Thái, đợi người ta mở cửa để nhảy xổ vào.

“Tôi chưa từng có kỷ niệm nào như thế với bất kỳ người đàn ông nào trong cuộc đời tôi”, Austin nói, tay chỉ vào tờ giấy ghi lời thề nguyện. “Chúng tôi yêu nhau lắm, nhưng chúng tôi chả làm gì như vậy cả”, bà khóc. Thấy người như bà nhỏ nước mắt thật hiếm hoi lắm.

Tôi nắm chặt tay bà.

“Nào, tôi với bà sẽ có những kỷ niệm đủ đầy đó. Tất cả, trừ việc ngủ với nhau thôi”.

Ở một thời điểm mông lung, con khỉ đã hôn lấy chú bồ câu.

Đêm đó, tôi bất chợt nhận ra: Một vài trong số những sự lãng mạn vĩ đại nhất trong đời tôi chính là tình bạn. Các mối quan hệ bạn bè đó, theo nhiều cách khác nhau, còn bí ẩn, diệu kỳ, khắc khoải hơn nhiều so với tình ái thông thường: huyền ảo hơn, bớt ích kỷ đi, hoà hợp hơn, ân cần hơn.

Dĩ nhiên, Austin sẽ ra đi sớm hơn nhiêu so với tôi. Nhưng đó không phải thứ đáng nói. Cái đáng nói là chúng tôi đã vẽ nên một chuyện tình. Một chuyện tình không mang yếu tố nhục cảm thấp hèn.

Austin vẫn cứ đớn đau thêm hàng tháng trời nữa. Một tấm chân dung mông lung không rõ dáng hình, phủ màu bợt bạt. Đó là tác phẩm mà bà tâm đắc nhất. Dạo gần đây bà cũng mệt mỏi nhiều, chẳng đủ sức để mà rời khỏi ghế sofa nữa. Tôi ngồi với bà, ở phía đối diện, đôi chân của chúng tôi đan vào nhau.

“Đọc cho tôi nghe đi”, vẫn yêu cầu quen thuộc ấy.

Khi tôi thông báo cho bà rằng cuốn sách của tôi đã hoản thành, bà lại nài tôi đọc cho bà nghe cái gì đó khác khác, mới hơn. Nhưng bất cứ khi nào tôi cất giọng đọc lên, bà lại bắt đầu lên cơn buồn ngủ.

Tôi vẫn chẳng rời đi. Tôi ngồi lại, mắt nhìn ra cửa sổ. Austin nói đúng, căn phòng này có ánh sáng đẹp thật.

Đôi khi, mối quan hệ lãng mạn nhất mà bạn trải qua trên đời chỉ đơn giản là tình bạn thôi - Ảnh 4.

Gần đây tóc của bà thưa hơn hẳn, tuy nhiên vẫn còn một vệt tóc trắng dài chạy dọc phía đầu, trông như một cô gái trẻ ngổ ngáo trốn mẹ đi nhuộm tóc vậy. Bà làm tôi nhớ đến cô bạn gái đanh đá trước đây mình từng hẹn hò ở trường trung học.

Lần gặp cuối cùng, bà còn chút năng lượng tàn, đủ để nói: “Victor à, hôm qua tôi được ăn món tráng miệng tuyệt vời nhất đấy. Món ấy tên là “Peaches and Connecticut” – Đào và Connecticut. Anh đã bao giờ ăn chưa?”

“Chưa bao giờ”, tôi mỉm cười.

Ý tưởng thật là hay. Hai thứ tưởng như chẳng hề liên quan đến nhau. Con khỉ và chú bồ câu. Connecticut lạnh giá và quả đào chỉ ngon khi gặp trời nóng, theo cách lạ lùng nào đó, kết hợp với nhau và cho ra hương vị khiến con người ta phải tan chảy.

Trào lưu nhắn tin hot nhất Facebook hôm nay: “Cho em hỏi đường nào đến trái tim anh?”

Nguồn bài viết: kenh14.vn

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here